KHÚC XUÂN NGÂN DÀI
Ngày đăng: 29-04-2026
31 lượt xem
Tác giả: Hoàng Thanh
Chiều rơi bãi vắng ven đê
Nắng nghiêng như rót câu thề xuống sông.
Anh mang theo một mùa đông
Em mang theo cả cánh đồng nhớ nhung.
Bóng hai đứa đổ lạ lùng
Chưa quen mà đã như cùng kiếp xưa.
Gió qua ướt bậc thềm mưa
Chạm vào im lặng nghe vừa gọi tên.
Chẳng cần hỏi chuyện trước bên
Chẳng cần biết đã bao phen lạc đường.
Chỉ cần đứng giữa chiều sương
Đã nghe ký ức chảy luồng trong tim.
Một điều tưởng đã lặng im
Bỗng bùng lên giữa nỗi niềm không tên.
Chiều rơi xuống phía không quen
Mà sao như thể gọi em trở về.
II. ĐỒNG ĐIỆU
Thơ rơi từ phía tay người
Bay qua em, đậu một đời chưa tan.
Không cần một tiếng thở than
Mà nghe trong ngực đã tràn bóng ai.
Gió qua một phía đồi dài
Em nghe như thể một bài quê xưa.
Một câu chưa kịp nói ra
Đã thành nhịp đập rất xa rất gần.
Hai người đứng giữa mênh mông
Chưa chạm mà đã ấm lòng từ lâu.
Xa nhau một nhịp qua cầu
Mà nghe đêm đã nhuốm màu nhớ thương.
Chỉ một ánh mắt bên đường
Cũng thành sợi chỉ buộc vương hai miền.
Một điều chưa kịp gọi tên
Đã thành dấu lặng nằm yên trong đời.
III. ẢO TƯỞNG
“Chúng ta” như khói lên trời
Không ai châm lửa mà lời vẫn bay.
Một chiều lỡ bước qua đây
Hai người chung bóng mà say một thời.
Tin như tin giấc ngủ trưa
Tỉnh ra mới biết chỉ vừa chạm nhau.
Bàn tay chưa kịp nắm đâu
Đã nghe khoảng trống rỗng sâu ở lòng.
Chiều tàn xuống vệt nắng cong
Bóng hai đứa đổ chông chênh lạ màu.
Chỉ là một thoáng qua nhau
Mà như đã cạn nỗi đau một đời.
Điều đau chẳng ở rã rời
Mà ở chỗ đẹp quá thời phút giây.
Nên khi ngoảnh lại bàn tay
Chỉ còn một vệt khói bay ngang trời.
IV. PHỐ VẮNG ANH
Một ngày thôi phố vắng anh
Sợi nắng mỏng cũng hóa thành quạnh hiu.
Heo may lạc phía cuối chiều
Đi qua hàng lá nghe nhiều xót xa.
Ly cà phê đắng môi qua
Mà sao vị đắng cứ sa xuống lòng.
Góc quán cũ vẫn ngồi không
Như còn giữ một mùa đông cũ người.
Chiếc ghế đá dưới hàng cây
Thiếu đi một bóng mà đầy gió sương.
Bản nhạc cũ vẫn bên đường
Mà nghe từng nốt đoạn trường hơn xưa.
Em ngồi bên cửa sổ mưa
Tay ôm lấy cằm, mắt tựa vào xa.
Tiếng xe ngoài phố đi qua
Cũng làm nỗi nhớ vỡ òa trong tim.
Một ngày thôi vắng dáng quen
Mà như cả phố chênh bênh xuống chiều.
Mới hay mất một người yêu
Là thừa ra cả rất nhiều cô đơn.
V. PHỐ VẮNG CHIỀU MƯA
Phố xưa ướt một chiều mưa
Dòng người lặng lẽ như chưa từng về.
Anh ngồi bên quán cà phê
Nghe trong đáy cốc cơn mê cũ mình.
Em qua áo mỏng mong manh
Như cơn gió lạc ngang thành phố xưa.
Một lần lỡ hẹn ngày mưa
Mà như lỡ cả một mùa thanh xuân.
Đèn lên ướt bóng cuối sân
Mùi hương cũ chợt bâng khuâng ghé lòng.
Anh ngồi nghe gió qua song
Thấy mình như thể rỗng không một người.
VI. NGÀY KHÔNG EM
Chiều tàn bãi vắng ven đê
Nắng như giọt mật chảy về cuối sông.
Cây đa đứng lặng bên đồng
Rễ ôm đất cũ như mong một người.
Anh đi quá nửa cuộc đời
Mà không đi hết một thời có em.
Sáng ra bến vắng im mềm
Chỉ còn chiếc bóng đứng xem sông đầy.
Ngày không em gió heo may
Thổi qua đồng cũ hao gầy cả tim
Có người lặng lẽ đi tìm
Một điều đã mất lặng im suốt đời.
VII. LỆCH PHA
Kim đồng hồ chệch một pha
Nghe như đã lệch cả nhà đời nhau.
Anh còn nói chuyện mai sau
Em gom lá cũ, cúi đầu lặng im.
Anh đi phía rộng êm đềm
Em về phía vắng bên thềm cỏ khô.
Không lời trách cứ đôi bờ
Chỉ là một nhịp không chờ được nhau.
Có những điều chẳng vì đau
Mà vì không thể chung màu thời gian.
Một người còn mộng mơ tràn
Một người đã đứng bên ngàn gió xa.
VIII. ĐỐI DIỆN
Anh về phía gió không bờ
Em về phía đất bơ vơ cỏ gầy.
Chẳng còn chung một bàn tay
Mỗi người giữ lấy tháng ngày riêng đau.
Ta đi qua một nhịp cầu
Mà nghe như thể mất nhau rất nhiều.
Không cần nói một câu nào
Cũng nghe đổ vỡ thấm vào tận sâu.
Yêu đâu chỉ để gần nhau
Mà còn để biết những màu chia xa.
Một lần dám đứng nhìn ra
Mới hay mình đã bước qua chính mình.
IX. BUÔNG
Em không níu nữa cho phiền
Tay không giữ gió, giữ duyên sao đành.
Buồn theo con nước trôi nhanh
Bèo tan hết lớp, chỉ còn mặt sông.
Em như tỉnh giữa hư không
Biết là đã có, bây giờ là không.
Đi qua hết những chờ mong
Mới hay nhẹ nhất là lòng buông tay.
X. DƯ ÂM
Có điều chẳng mất khỏi lòng
Chỉ thay hình dạng như sông đổi bờ.
Tình yêu hóa tiếng ầu ơ
Ký ức hóa lặng, bây giờ thành em.
Không còn nhớ rõ môi mềm
Chỉ còn nhớ gió êm đềm đã qua.
Không ngày kết thúc hiện ra
Chỉ là một sớm nhận ra hết rồi.
Sống mà không nghĩ tới người
Mà sao trong gió vẫn vời vợi quen.
Có một thứ rất dịu êm
Là sau tất cả mình bền hơn xưa.
XI. GẠC MA
Biển Đông sóng nhớ ngàn năm
Gạc Ma bãi đá âm thầm gọi tên.
Dưới tầng nước thẳm lênh đênh
Một vòng người lính dựng nên giữa trời.
Không thành lũy, chẳng pháo đài
Chỉ tim giữ đảo, giữ trời Việt Nam.
Người ngã xuống giữa trùng khơi
Lá cờ vẫn đứng giữa trời tự do.
Sáu mươi bốn bóng không mờ
Hóa thành sóng vỗ bến bờ quê hương.
Vòng tròn ấy vẫn còn đây
Khắc vào lòng đất dựng đầy non sông.
KHÔNG CẦN CHIÊM BAO
Tác giả: Hoàng Thanh
Sáng, một ấm trà thơm
Khói bay như ký ức
Chưa kịp gọi thành tên
Đã tan vào lặng thinh
Trưa, một giấc hoá bướm
Bay qua miền vô minh
Chạm vào bùn quá khứ
Bật dậy vẫn là mình
Chiều, cánh diều chấp chới
Sợi dây buộc vào đâu
Buộc trời hay buộc gió
Hay buộc chính niềm đau
Tối, chẳng cần chiêm bao
Vì lòng còn chưa ngủ
Những điều chưa kịp quên
Vẫn thì thầm rất cũ
Người tưởng mình đã khác
Sau bao cuộc dời thay
Nào hay trong đáy mắt
Vẫn một bóng xưa này
Chẳng ai tròn hoàn thiện
Như trăng mãi khuyết đầy
Ân hận rơi rất muộn
Mà lòng còn nặng tay
Một đời đi qua hết
Chỉ học được một điều
Buông không phải là mất
Mà là thôi giữ nhiều.
VIÊN BI BẢY MÀU
Tác giả: Hoàng Thanh
Xuân về lấp lánh ven đê,
Sông xanh như dệt câu thề mới tinh.
Tình rơi như nắng đầu đình,
Chưa chạm đã thấy lòng mình nở hoa.
Viên bi lăn giữa cỏ non,
Bảy màu óng ánh như son phận người.
Xoay tròn trong nắng buông lơi,
Nghe trong gió mới tiếng đời reo vui.
Có khi sáng tựa ban mai,
Có khi ấm áp như ngày hội xuân.
Có khi vừa chớm ân cần,
Đã thành tia nắng rất gần trong tim.
Anh qua bến nước êm đềm,
Qua hàng tre mới, qua miền hoa xoan.
Qua lời mẹ hát dịu dàng,
Nghe như mạch sống dâng tràn trong anh.
Qua đồng lúa biếc mơn man,
Hương xuân lan tỏa dịu dàng bốn phương.
Qua sân đình nắng còn vương,
Chuông chùa ngân nhẹ khói hương an lành.
Anh qua ánh mắt long lanh,
Nhìn nhau không nói cũng thành tri âm.
Có người đứng giữa mùa xuân,
Mà nghe lòng đã ngập tràn yêu thương.
Có người mắt tựa giọt sương,
Rơi trong nắng sớm còn vương nụ cười.
Có người chưa kịp gọi lời,
Đã thành kỷ niệm sáng ngời trong tim.
Anh qua mái rạ êm đềm,
Rơm thơm còn giữ bao niềm ngày xưa.
Anh qua bến nước đò đưa,
Nghe câu quan họ như vừa gọi xuân.
Anh qua những mối tình gần,
Chưa kịp nói đã bâng khuâng nụ cười.
Có câu hẹn ước chưa vơi,
Đã theo con nước đầy vơi nghĩa tình.
Có khi vừa chớm lung linh,
Có khi lặng lẽ mà thành nhớ thương.
Có người đứng giữa con đường,
Mà nghe hạnh phúc như dường rất gần.
Anh qua tay kẻ phong trần,
Run mà vẫn giữ chút phần niềm tin.
Anh qua tiếng trẻ trong veo,
Cười như nắng mới reo theo tháng ngày.
Bao nhiêu duyên nợ vơi đầy,
Cũng như chiếc lá xuân này hồi sinh.
Viên bi lăn giữa bình minh,
Một vòng xoay đã hóa thành yêu thương.
Một lần chạm giữa nhân gian,
Là thêm một chút dịu dàng trong tim.
Anh nhìn toa nắng lặng im,
Em ngồi giữ cả bình yên dịu dàng.
Con tàu lăn giữa xuân sang,
Mang theo hy vọng ngập tràn trời mây.
Một tiếng gọi rất nhẹ bay,
Như làn gió mới đong đầy niềm vui.
Anh đi tìm lại một thời,
Mà như bắt nắng giữa trời tháng ba.
Càng đi càng thấy nở hoa,
Càng tìm càng gặp chính ta dịu hiền.
Sẽ có lúc giữa bình yên,
Những gì đã mất lại liền hồi sinh.
Trái xưa chạm giữa lòng mình,
Đắng cay cũng hóa nghĩa tình ngọt ngào.
Sẽ có lúc gió xuân vào,
Mang theo tất cả dạt dào yêu thương.
Chỉ còn một chút vấn vương,
Hóa thành kỷ niệm dịu dàng trong tim.
Em ơi giọt mực chưa chìm,
Xin đừng để lỡ nhịp tim xuân này.
Một chấm xanh giữa trời mây,
Như mầm cây mới đang đầy sức xuân.
Giọt kia là nhớ là gần,
Là bao ký ức trong ngần nở hoa.
Viết ra như nắng chan hòa,
Xóa đi lại thấy đậm đà yêu thương.
Giọt kia rơi rất dịu dàng,
Mà sao thấm mãi trong ngàn xuân anh.
Như vòng xoay chẳng rời ranh,
Viên bi lấp lánh gọi thành tên em.
Bảy màu sáng giữa êm đềm,
Bảy lần nhân thế gọi tên yêu đời.
Xuân về lại phủ ven đê,
Chỉ còn câu hát say mê một người.
NÂU SỒNG
Tác giả: Hoàng Thanh
Nâu sồng nhuộm tuổi xuân thì
Buộc vào cửa Phật những gì dở dang
Tưởng đâu dứt hết trần gian
Nào hay lòng vẫn đa mang tình người.
Thinh không rơi xuống nụ cười
Mỏng như nắng sớm bên trời mong manh
Tiếng mõ rơi rất khẽ thôi
Mà nghe như chạm tận nơi đáy lòng.
Có nhau giữa cõi mênh mông
Chưa kịp ấm đã lạnh lòng chia xa
Hỏi rằng duyên nợ đâu ra
Buộc rồi lại tháo như là chưa quen.
Một câu kinh cũng chênh vênh
Khi còn vướng lại một miền đã xa
Đi tìm một chữ tình qua
Đến khi lạc mất chính ta lúc nào.
Khói sương khép lối đi vào
Hoa xưa rơi nhẹ lao xao cuối mùa.
BÁN THƠ
Tác giả: Hoàng Thanh
Hôm nay ra chợ bán thơ
Nhà thơ tóc bạc đứng chờ ai mua
Chợ đông người nói hơn thua
Câu thơ rơi xuống như chưa từng còn.
Ông đem ký ức ra buôn
Cân bằng nước mắt mà luôn thiếu đầy
Có người ghé hỏi mua vui
Đọc xong bỏ lại ngậm ngùi quay lưng.
Thơ này viết giữa đêm trường
Khi tim đã cạn một đường yêu thương
Thơ kia chép dưới vô thường
Bản chưa ráo mực đã buồn từ lâu.
Có người trả giá bằng câu
Bao nhiêu một kiếp ông đau không lời
Bán hoài chẳng hết một đời
Chỉ hao thêm chút chơi vơi chính mình.
Chợ tan còn lại lặng thinh
Ông gom bóng đổ một mình mang đi
Hóa ra bán cả xuân thì
Mà không ai trả thứ gì gọi tên.
ĐÀ LẠT MÙA PHƯỢNG TÍM
Tác giả: Hoàng Thanh
Về đi em, Đà Lạt mùa phượng tím,
Hoa rơi mềm như một thoáng chiêm bao.
Anh đứng đợi giữa trời cao rất lạnh,
Nghe nỗi buồn len nhẹ phía hanh hao.
Phượng tím nở đầy con dốc nhỏ,
Tím cả chiều, tím cả bước em qua.
Có những điều chưa từng kịp nói,
Đã hóa thành mây khói rất xa.
Anh vẫn đợi như thông già đứng gió,
Qua bao mùa sương phủ kín vai gầy.
Chỉ một ánh nhìn thôi cũng đủ,
Cho một đời thương nhớ trở về đây.
Nếu em lỡ quên lời xưa ước hẹn,
Thì thôi anh giữ lại tím riêng này.
KHÚC XUÂN NGÂN DÀI
Tác giả: Hoàng Thanh
01. TIẾT XUÂN
Xuân về rất khẽ giữa trời trong
Một thoáng chim bay rợp cánh đồng
Gió gọi mầm non vừa thức giấc
Cỏ mềm e ấp đón nắng hong.
Mưa nhỏ thôi rơi bên mái cũ
Nắng non vừa trải khắp dòng sông
Hương xuân len lỏi qua từng ngõ
Gọi bước chân người bỗng nhẹ hơn.
Có phải lòng ai vừa mở cửa
Đón một mùa về rất dịu êm
Chưa kịp gọi tên niềm vui nhỏ
Đã thấy bình yên đến giữa đêm.
02. HOA MẬN
Gốc Mận đứng lặng giữa vườn xuân
Hoa Trắng mong manh tựa khói sương
Cành nhỏ run run khi gió chạm
Như người thiếu nữ mới biết thương.
Chồi biếc vừa lên còn e ấp
Ong về khẽ gọi giấc mơ hường
Tiếng vo ve nhỏ như lời hẹn
Giữa một mùa xuân rất vấn vương.
Cánh trắng lung linh còn đọng sương
Mỏng manh như lời hứa yêu đương
Hoa không giữ nổi thời đang nở
Chỉ giữ trong lòng một đoạn thương.
03. BỜ SÔNG
Sông trôi chậm lắm buổi ban mai
Một bóng người xưa đứng đợi ai
Gió thổi câu hò xa vắng quá
Nghe như ký ức trở về dài.
Bướm lượn ven bờ trong nắng sớm
Chim bay thấp thoáng phía chân trời
Một làn sương mỏng còn chưa tan
Mà thấy lòng người đã chơi vơi.
Ai đi bỏ lại miền thương nhớ
Để nước còn mang nỗi ngậm ngùi
Dòng sông không biết điều đã mất
Chỉ biết trôi hoài giữa ngược xuôi.
04. NGẨN NGƠ
Chiều buông xuống nhẹ tựa hơi thở
Nắng tắt dần trong một nét mờ
Người đứng lặng im bên lối cũ
Không biết tìm ai chỉ ngẩn ngơ.
Một thoáng nhớ ai vừa ghé lại
Rồi tan như khói giữa hư vô
Chỉ còn nhịp thở nghe rất khẽ
Và lòng trống trải đến không ngờ.
Rặng trúc bên hồ nghiêng dáng đổ
Hàng thông trước ngõ đứng bơ vơ
Một ngày trôi mất như chưa sống
Chỉ còn nỗi nhớ rất vu vơ.
05. HOA VEN ĐƯỜNG
Có những loài hoa không tên gọi
Nở bên đường bụi chẳng ai hay
Không ai dừng lại nhìn lâu quá
Chỉ gió vô tình ghé mỗi ngày.
Nhưng chính nơi đây hương vẫn ngát
Giữa đời vội vã lắm đổi thay
Không cần ai biết mình đang nở
Chỉ cần tồn tại đủ là đầy.
Giống như một người không ai nhớ
Mà vẫn âm thầm sống thật say
Đem cả dịu dàng vào cuộc sống
Dẫu chẳng ai hay vẫn đắm say.
06. ĐÊM XUÂN
Đêm xuân tĩnh lặng đến nao lòng
Trăng rải sương mờ xuống bến sông
Một tiếng côn trùng vang rất nhỏ
Mà nghe như chạm cả hư không.
Người thức giữa đêm không phải thức
Mà vì trong dạ có chờ mong
Một điều chưa gọi thành tên được
Cứ lớn dần lên giữa mênh mông.
Có phải vì xuân làm lòng động
Hay vì ai đó lạnh qua đông
Chỉ biết đêm dài không ngủ được
Và nghe tim vọng giữa hư không.
07. GIÓ QUA CÁNH ĐỒNG
Gió đi qua những cánh đồng xanh
Mang theo hương lúa rất mong manh
Người đi qua những ngày rất vội
Chỉ kịp nhìn rồi đã xa nhanh.
Có những điều không thể giữ lại
Như cơn gió nhẹ thoảng qua mình
Chưa kịp gọi tên thì đã mất
Chỉ còn dư âm mãi lặng thinh.
Nhưng chính điều đó làm ta nhớ
Suốt cả một đời chẳng lặng yên
Một lần thoáng chạm thành vĩnh viễn
Ở lại trong tim rất dịu hiền.
08. LỜI CHƯA NÓI
Có những lời chưa từng kịp nói
Mà theo năm tháng hóa mênh mang
Người đi mang theo bao điều cũ
Kẻ ở gom về những dở dang.
Chỉ một lần thôi nếu quay lại
Có lẽ đời đã khác muôn vàn
Nhưng thời gian vốn không chờ đợi
Nên mọi thứ đành hóa dở dang.
Lời chưa nói chẳng còn quan trọng
Chỉ còn cảm xúc vẫn còn mang
Một điều không gọi thành tên được
Mà theo ta suốt những năm tháng.
09. MÙA ĐI QUA
Một mùa vừa khép lại sau lưng
Như giấc mơ xưa đã lặng ngừng
Những điều từng khiến tim rung động
Giờ chỉ còn là một kỷ niệm chung.
Không ai giữ được điều đã mất
Chỉ giữ trong lòng một nỗi buồn
Nhưng chính những điều từng rất thật
Lại làm cuộc sống hóa dịu hơn.
Mùa đi không phải là mất hết
Mà là để lại những dấu chân
Để khi ngoảnh lại ta mới biết
Mình đã từng sống rất chân thành.
10. BẾN CŨ
Bến cũ còn đây người đã xa
Con đò năm ấy cũng không qua
Nước vẫn trôi hoài như chẳng biết
Có một người từng đợi thiết tha.
Thời gian xóa hết bao lời hẹn
Chỉ giữ lại đây một bóng tà
Một chút chiều buông còn sót lại
Đủ làm ký ức hóa nhạt nhòa.
Ai đi để lại miền im lặng
Mà sóng còn vỗ đến bây giờ
Bến cũ không còn như xưa nữa
Chỉ còn một nỗi rất bơ vơ.
11. KHOẢNG LẶNG
Có những khoảng lặng không tên gọi
Nhưng đủ làm lòng thấy chênh vênh
Không phải buồn đâu mà là trống
Giữa những ngày dài rất mong manh.
Người ta sống giữa muôn âm thanh
Mà vẫn không nghe được chính mình
Chỉ khi đứng lại trong im lặng
Mới thấy lòng sâu đến lặng thinh.
Khoảng lặng không phải là kết thúc
Mà là nơi bắt đầu bình minh
Khi ta đối diện cùng chính mình
Và hiểu được mình thật chân tình.
12. KHÚC XUÂN
Xuân đến rồi đi như một thoáng
Nhưng điều còn lại chính là ta
Là những lần tim từng rung động
Và những lần buồn rất thiết tha.
Có những điều không cần giữ lại
Nhưng vẫn theo ta suốt cuộc đời
Không phải là người hay kỷ niệm
Mà là cảm giác đã từng rơi.
Nếu có một điều cần giữ mãi
Không phải là xuân cũng chẳng là ai
Mà là khoảnh khắc ta còn sống
Và đã từng yêu rất thật thà.
KHẮP MỌI MIỀN TỔ QUỐC
Tác giả: Hoàng Thanh
Việt Nam dài như thế,
Mỗi miền một nỗi riêng,
Nhưng gom lại tất cả
Vẫn là một chữ “duyên”.
Và tôi đi tiếp nữa,
Qua những miền chưa tên,
Nơi bản đồ không vẽ
Mà lòng người gọi quen.
Lên Hà Giang đá xám,
Mùa hoa nở bên trời,
Đèo Mã Pì Lèng đứng
Nhìn xuống một dòng trôi.
Sông Nho Quế xanh biếc,
Như một dải lụa mềm,
Chảy qua lòng đá dựng
Mà vẫn dịu như êm.
Qua Đồng Văn gió lộng,
Nhà trình tường lặng im,
Có những chiều rất cũ
Chưa gọi đã đi tìm.
Về Cao Bằng thác đổ,
Bản Giốc trắng mây bay,
Nước rơi như ký ức
Tan ra giữa tháng ngày.
Qua Lạng Sơn biên ải,
Nghe núi gọi tên người,
Những con đường đá sỏi
Giữ bước chân xa xôi.
Xuôi về miền trung du,
Thái Nguyên xanh chè non,
Hương trà lan trong gió
Như một nỗi chưa tròn.
Phú Thọ mùa lễ hội,
Đền Hùng khói hương bay,
Nghe bước chân dân tộc
Đi qua nghìn năm dài.
Về biển Quảng Ninh đó,
Hạ Long sóng thì thầm,
Đá vôi trầm mặc đứng
Như giữ một nghìn năm.
Đêm ngủ trên con thuyền,
Nghe biển kể chuyện xưa,
Có những điều không nói
Mà sóng hiểu vẫn thừa.
Rồi tôi về miền cát,
Quảng Bình gió Lào khô,
Phong Nha sâu lòng đất
Giấu bao điều chưa ngờ.
Hang động như ký ức,
Tối mà lại rất sâu,
Càng đi vào bên trong
Càng thấy mình ở đâu.
Qua miền Trung nắng gắt,
Ninh Thuận gió hanh hao,
Đồi cát như sa mạc
Vẫn nở những vì sao.
Bình Thuận chiều biển đỏ,
Phan Thiết sóng vỗ bờ,
Người ngồi nghe gió thổi
Mà lòng hóa bơ vơ.
Rồi tôi lại lên núi,
Tây Nguyên đỏ bazan,
Cồng chiêng vang trong gió
Như gọi một linh hồn.
Đắk Lắk chiều nắng đổ,
Cà phê thơm nồng say,
Một giọt đắng trên môi
Mà ngọt đến tận ngày.
Gia Lai gió đại ngàn,
Pleiku mù sương phủ,
Có những chiều không nói
Mà buồn như đã đủ.
Kon Tum nhà rông đứng,
Như giữ cả trời cao,
Người ngồi nghe lửa cháy
Mà thấy mình ở vào.
Rồi tôi lại xuôi nữa,
Sài Gòn đêm không ngủ,
Ánh đèn như dòng chảy
Cuốn người đi không đủ.
Ở đây người đông quá,
Mà lòng vẫn cô đơn,
Giữa hàng triệu ánh sáng
Có khi tối hơn hơn.
Nhưng rồi lại nhận ra,
Đất nước này là vậy,
Không nơi nào giống nhau
Mà nơi nào cũng thấy.
Thấy mình trong gió núi,
Thấy mình giữa sông sâu,
Thấy mình trong hạt cát
Bay qua những nhịp cầu.
Đi hết rồi lại hiểu,
Đất nước không ở đâu,
Không nằm trên bản đồ
Mà nằm trong từng nhau.
Trong câu hò xứ Huế,
Trong tiếng gọi miền Tây,
Trong mùi rơm ngoài Bắc
Trong giọt nắng miền này.
Và có khi đứng lại,
Chẳng cần đi nữa đâu,
Chỉ cần nghe một tiếng
“Quê hương” gọi rất sâu.
Việt Nam không chỉ là
Một dải dài chữ S,
Mà là điều ở lại
Khi tất cả đi qua.
KHÔNG AI ĐI HẾT MỘT MIỀN KÝ ỨC
Tác giả: Hoàng Thanh
Anh rời Beijing mà không chắc mình đã rời.
Con tàu lăn qua những đường ray lạnh,
mỗi nhịp kim loại chạm nhau
như một điều gì đó khép lại rất khẽ.
Great Wall of China nằm dài trong gió,
không ngăn được ai, chỉ giữ lại một nỗi sợ đã quên tên.
Anh đứng trước nghìn năm,
mà nghe thời gian không đi đâu cả.
Đến Shanghai, đêm sáng đến mức
không còn chỗ cho bóng tối.
The Bund soi xuống dòng sông,
mà dòng sông không trả lại gì.
Người đi qua nhau như những bản sao chưa kịp hoàn chỉnh.
Anh đứng giữa đám đông, nghe trong ngực mình
có một khoảng thiếu không phải một người,
mà là một nơi không gọi được thành tên.
Xuống Hangzhou,
West Lake nằm im đến mức không biết là nước hay là ký ức.
Anh đứng bên hồ, thấy một điều gì đó rơi xuống,
rất chậm không âm thanh, không hình dạng,
chỉ biết nó từng là một phần của mình.
Qua Suzhou, những khu vườn đẹp
như thể chưa từng tồn tại.
Nước chảy quanh những lối nhỏ,
dẫn thời gian đi mà không cho nó trở lại.
Anh chạm vào cánh cửa gỗ cũ,
nghe bên kia có những đời người
đã đi qua mà không để lại một tiếng động.
Xuống Shenzhen,
mọi thứ chạy nhanh hơn ký ức.
Người ta đi, như thể nếu chậm lại sẽ kịp nhớ.
Đêm ở Hong Kong,
Victoria Harbour mở ra một vết cắt của ánh sáng.
Biển không nói gì.
Nhưng chính sự im lặng đó làm mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.
Anh đứng giữa những giao nhau,
bỗng hiểu không phải cứ đi
là rời khỏi, không phải cứ xa là biến mất.
Từ Beijing đến Hong Kong,
anh đi qua một đất nước dài,
nhưng điều anh mang theo
chỉ là một khoảng trống càng lúc càng rõ.
Có những chuyến đi
không đưa ta đến đâu,
chỉ đưa ta đi sâu vào chính mình nơi có một điều
chưa từng rời đi.
Quê hương không phải là nơi để trở về.
Quê hương là thứ không bao giờ rời khỏi ta.
Và có những điều không nằm trên bản đồ một triền đê
một mùa hoa một cái tên đã không còn ai gọi,
nhưng vẫn ở đó đỏ lên
trong tim như một vết thương
không chảy máu, mà không bao giờ lành.
Nhớ
Anh đi qua mấy phương trời,
Tưởng quên được một khoảng đời rất xưa.
Nào hay mỗi bước chân đưa,
Là mang theo cả bóng trưa quê nhà.
Phố cao đèn sáng như hoa,
Mà không thay nổi mái nhà năm xưa.
Sông xa không giống con đò,
Mà sao vẫn thấy bến chờ trong tim.
Người đi mà ngỡ đứng im,
Vì quê không mất chỉ chìm rất sâu.
Có khi chẳng phải đi đâu,
Chỉ là đi hết một màu nhớ thương.
Quê không đứng cuối con đường,
Quê theo từng bước vô thường mà đau.
MỘT MIỀN KÝ ỨC
Tác giả: Hoàng Thanh
Anh rời Beijing gió bụi mờ,
Ray lạnh tàu trôi khép mộng xưa.
Vạn Lý trường thành im giữ đá,
Thiên niên cổ tích lặng trong mưa.
Thượng Hải đèn cao che bóng cũ,
Tây Hồ sương phủ giấu hồn thừa.
Nhân gian đi hết còn hư ảnh,
Quê vẫn theo người đến cuối chưa.
LỐI XƯA
Ví thử cho về lại lối xưa,
Hương bưởi đầu thôn quyện nắng trưa.
Bến nước im lìm trôi bóng nhớ,
Con đò lặng lẽ chở hồn mưa.
Giếng xưa còn đọng vầng nhan cũ,
Áo vải không che hết gió mùa.
Ngoảnh lại nhân gian mờ khói sẫm,
Một trời thương nhớ lạnh song thưa.
NẾU MÀ
Nếu mà được, xin về lối cũ
Hương bưởi chiều còn vướng bờ mi
Ngõ nhỏ tre cong nghiêng bóng đổ
Một thời trong trẻo đã qua đi.
Nếu mà được, xin đừng gọi lại
Dòng sông xưa nước chẳng còn xưa
Con đò ký ức không bến đợi
Chỉ chở hoang mang giữa nắng mưa.
Nếu mà được, gom mùa nắng cũ
Hong vòng qua những buổi heo may
Những vết thời gian không hình bóng
Âm thầm mục rữa giữa bàn tay.
Nếu mà được, xin về áo cũ
Giữ nguyên em thuở chẳng biết buồn
Giữa cuộc đời thay hình đổi dạng
Một mảnh chân quê vẫn dịu nguồn.
Nếu mà được, ngồi nơi bậu vắng
Không chờ ai, chỉ đợi chính mình
Nghe năm tháng gõ vào im lặng
Hỏi còn không một bóng nguyên trinh.
Nếu mà được, soi vào giếng cạn
Thấy trăm khuôn mặt vỡ trong sâu
Mảnh nào thật, còn mảnh nào là giả
Một kiếp phân thân biết về đâu.
Nếu mà được, làm hoa sớm nở
Một lần thôi cũng đủ xuân thì
Nở hết mình rồi tan theo gió
Không tiếc nhân gian lắm hợp ly.
Nếu mà được, xin đừng ngoảnh lại
Cho em đi hết một linh hồn
Con đường cũ không người đưa tiễn
Chỉ còn sương phủ những hoàng hôn.
Nếu mà được, làm con sáo lặng
Bay qua miền ký ức không tên
Không cất tiếng mà lòng vẫn gọi
Một điều xưa cũ đã quên quên.
Nếu mà được, xin làm người hát
Câu hò rơi xuống tận hư vô
Không cần có ai người đối đáp
Chỉ cần vang đủ một niềm đau.
Nếu mà được, làm người lặng bước
Qua hoàng hôn bóng ngả bên vai
Hiểu rằng mọi nhân duyên gặp gỡ
Đến tận cùng rồi cũng chia phai.
THƯƠNG NHAU MÙA NƯỚC NỔI
Tác giả: Hoàng Thanh
Gió sông thổi dạt bờ lau,
Anh chèo con nước qua cầu đón em.
Mùa lên lặng lẽ bên thềm,
Ruộng đồng hóa sóng, nỗi niềm hóa sông.
Bìm bịp gọi bến mênh mông,
Gọi bao kiếp sống long đong xóm này.
Lục bình trôi tím tháng ngày,
Như thân phận nhỏ dạt dày phù sa.
Xuồng con chở gió, chở mưa,
Chở thêm nỗi nhớ sớm trưa nhọc nhằn.
Nước lên lúa mất dấu chân,
Người theo con nước xoay vần mưu sinh.
Em hong mái tóc lặng thinh,
Nắng vương mấy sợi chòng chành liêu xiêu.
Anh nghe một tiếng thương yêu,
Mà lòng neo lại bao điều nơi em.
Có hôm lửa bếp thâu đêm
Khói cay mắt ướt, tình người ấm hơn.
Cá kho quẹt mặn cô đơn,
Mà sao đằm thắm nghĩa ơn xóm làng.
Người đi theo nước lang thang,
Kẻ neo bến cũ dở dang phận mình.
Sông dài chở kiếp lênh đênh,
Chở luôn giấc mộng chưa thành, chưa xong.
Anh đâu hứa chuyện mênh mông,
Chỉ xin giữ một tấm lòng vậy thôi.
Dẫu cho con nước đầy vơi,
Vẫn trong như nghĩa một đời thương nhau
CHỚM HẠ
Tác giả: Hoàng Thanh
Vừa qua mùa xuân, hương còn rất nhẹ
Gió vẫn vương trên mái phố thân quen
Anh chưa kịp hong khô mùa cũ ấy
Đã nghe hè chạm cửa rất êm.
Phượng chớm đỏ như điều gì sắp nói
Giữa trời xanh một vệt nhớ không tên
Con đường cũ bỗng dài hơn một chút
Vì thiếu người từng sánh bước cùng anh.
Nắng đầu hạ hong nghiêng màu kỷ niệm
Gọi trong lòng những buổi rất xa xưa
Ta đã từng đi qua mùa hoa đỏ
Mà vô tình để lạc mất nhau chưa.
Có những chiều ve chưa kịp cất tiếng
Mà tim anh đã rộn những bâng khuâng
Như biết trước một mùa hè sẽ đến
Lại mang theo một nỗi nhớ không ngừng.
Anh đứng lại giữa hai mùa rất khẽ
Một bên xuân, một phía hạ vừa sang
Nghe ký ức nhuộm màu hoa phượng cũ
Đỏ trong chiều như một vết yêu mang.
NHỚ
Tác giả: Hoàng Thanh
Chiều buông xuống như một lần lỡ hẹn,
nỗi nhớ về nguyên vẹn đến nao lòng,
anh đứng lặng giữa rừng cây thay lá,
nghe hoàng hôn chảy chậm giữa mênh mông.
Chàng trai ấy vẫn còn như ngày trước,
chỉ nỗi buồn là đã khác đi thôi,
có những thứ càng giấu càng sâu lại,
đến cuối cùng tự vỡ giữa lòng người.
Anh đi lạc giữa miền xưa đã cũ,
mới hay rằng chẳng thể bỏ điều chi,
tưởng đã quên mà nào đâu có mất,
chỉ âm thầm đổi cách để chia ly.
Em đâu rồi hay mùa xưa đã cũ,
thanh xuân kia đã cháy hóa tro tàn,
có những thứ không bao giờ trở lại,
vì chính mình đã khác giữa thời gian.
Những điều chưa kịp nói thành lời,
tan như bông trắng cuối mùa gió bay,
tưởng là nhẹ mà khi chạm tới,
lại nặng như một kiếp đã qua tay.
Em đâu rồi giữa muôn trùng xa ngái,
anh vẫn còn đứng lại phía thơ ca,
giữ một người không còn trong hiện tại,
mà suốt đời chẳng thể bước qua.
MÙA TRONG LÒNG
Tác giả: Hoàng Thanh
Biển Hạ nồng nàn dâng nắng ấm,
Lòng người đã sớm nhuốm màu Thu.
Âm vọng xa xăm từ dĩ vãng,
Chạm miền ký ức ướt sương mù.
Gió nồm khẽ thổi qua bờ cát,
Heo may len lỏi giữa hồn ai.
Cát sáng lung linh thành vụn vỡ,
Ngỡ vàng tan chảy dưới chân dài.
Biển vẫn như xưa, không đổi khác,
Chỉ lòng người đã khác xưa thôi.
Sóng cũ bất ngờ dâng trở lại,
Xô nghiêng một thoáng cả đơn côi.
GẶP EM GIỮA MÙA HỘI
Tác giả: Hoàng Thanh
Tôi gặp em giữa sân đình mùa hội,
Áo tím nghiêng như một vệt chiều rơi,
Tay em đã nắm tay người rất vội,
Mà mắt cười như chẳng biết có tôi.
Trống hội dội qua bờ tre xóm nhỏ,
Âm thanh xưa vỡ vụn giữa tim mình,
Mỗi nhịp gõ như gọi về ngày cũ,
Mà người xưa đã lạc giữa nhân sinh.
Bến nước làng vẫn in màu năm ấy,
Con đò xưa giờ chở những xa vời,
Câu hẹn cũ rơi đâu bên giếng đá,
Chỉ gió đồng còn thổi mãi chơi vơi.
Tôi đứng lặng bên hàng cau trước ngõ,
Nghe trong lòng rụng xuống một mùa xưa,
Em đi khuất qua con đường đất nhỏ,
Bỏ lại tôi cùng chiếc bóng dư thừa.
Chiều bảng lảng qua mái rơm đầu xóm,
Khói bếp lên cay xé cả hoài mong,
Một đời người có bao nhiêu lần lỡ,
Mà một lần là lỡ đến mênh mông.
Hội đã tàn sân đình im tiếng trống,
Gió vẫn về lay những sợi tơ vương,
Tôi đứng đó giữa quê nhà rất lạ
Chỉ mình tôi nghe tiếng phía con đường.
LÀNG TÔI
Tác giả: Hoàng Thanh
Làng tôi đó, bóng xưa dần khuất,
Ngô lúa xanh giờ hóa xương mù.
Cây gạo đỏ một thời lửa thắp,
Cháy đầu làng rực rỡ tháng ba.
Nay hoa rụng chẳng ai còn nhặt,
Gió hong hoài ký ức phai xa.
Gốc đa cũ rễ ôm đất mẹ,
Bóng năm nào che mát tuổi thơ.
Đứa trẻ cũ chơi trốn tìm dưới tán,
Lớn lên rồi lạc mất bến bờ xa.
Sân đình vắng tiếng trống làng ngày hội
Chiều buông dài lạnh lẽo mái chùa xưa.
Không còn ai ngồi nghe chuyện kể,
Thần linh xưa cũng hóa hư vô.
Đường bê tông phẳng lì như kẻ,
Cắt ngang dòng ký ức xa xôi.
Người gặp lại câu chào nhẹ bẫng,
Như chưa từng tha thiết ngày xưa.
Sông thuở trước hiền như hơi thở,
Nuôi lớn tôi qua những tháng năm.
Nay rác phủ lấp dòng trong vắt,
Một nỗi buồn chẳng chảy thành câu.
Đêm phố thị đèn giăng như lưới,
Bắt linh hồn lạc giữa canh thâu.
Tôi úp mặt vào màn hình sáng,
Nghe tim mình nguội lạnh như tro.
Nhớ mái dột đêm mưa năm cũ,
Mẹ âm thầm hứng giọt rơi vô.
Thau nhôm nhỏ đựng đầy năm tháng,
Nhưng giọt buồn mẹ giấu mãi không thôi.
Nay chăn ấm tường cao rào kín gió,
Mưa chẳng vào mà ướt giấc mơ tôi.
Làng tôi đó, người còn hay mất,
Ai giữ dùm chút dại khờ xưa.
Cánh đồng cũ không còn hoa cải,
Chỉ trắng bờ cỏ dại chiều mưa.
Hoa cứt lợn nở buồn không thành tiếng,
Như kiếp người lặng lẽ giữa hư vô.
Làng không mất trong một mai sớm tối,
Nó rời xa tôi từng bước âm thầm.
NGẨN NGƠ
Tác giả: Hoàng Thanh
Chiều buông xuống nhẹ tựa hơi thở
Nắng tắt dần trong một nét mờ
Người đứng lặng im bên lối cũ
Không biết đi tìm chỉ ngẩn ngơ.
Một thoáng nhớ ai vừa ghé lại
Rồi tan như khói giữa hư vô
Chỉ còn nhịp thở nghe rất khẽ
Và lòng trống trải đến không ngờ.
Rặng trúc bên hồ nghiêng dáng đổ
Hàng thông trước ngõ đứng bơ vơ
Một ngày trôi mất như chưa sống
Chỉ còn nỗi nhớ rất vu vơ.
HOA MẬN
Tác giả: Hoàng Thanh
Gốc Mận đứng lặng giữa vườn xuân
Hoa Trắng mong manh tựa khói sương
Cành nhỏ run run khi gió chạm
Như người thiếu nữ mới biết thương.
Chồi biếc vừa lên còn e ấp
Ong về khẽ gọi giấc mơ hường
Tiếng vo ve nhỏ như lời hẹn
Giữa một mùa xuân rất vấn vương.
Cánh trắng lung linh còn đọng sương
Mỏng manh như lời hứa yêu đương
Hoa không giữ nổi thời đang nở
Chỉ giữ trong lòng một đoạn thương.
CÔNG TY CP TƯ VẤN ĐẦU TƯ VÀ THIẾT KẾ XÂY DỰNG MINH PHƯƠNG
Địa chỉ: 28B Mai Thị Lựu - Khu phố 7, Phường Tân Định, TP.HCM
Hotline: 0903 649 782 - 028 3514 6426
Email: nguyenthanhmp156@gmail.com
Website: www.minhphuongcorp.com - www.minhphuongcorp.net